Anh mừng là tóc em vẫn dài và xanh như thế.
Anh mừng là em vẫn giữ khuôn mặt trăng rằm như vậy.
Anh mừng là em đã tìm được một bờ vai vững chắc để tựa vào.
Saturday, December 12, 2009
Thursday, December 10, 2009
Lesson learned from Cappy
Cappy dạy một bài học mới: đối với một cuốn sách, không care phần title nếu không đọc phần ruột.
Wednesday, December 9, 2009
Thì chứng
Hài thật, tối lôi nhau đi cafe. Sau một ngày cật lực, lão cũng thấm mệt, chưa gạt được chân chống xe đã thấy một em đon đả mời chào anh bún bò. Ừ thì bún bò, cho anh một bát mí cả một cốc nước lọc to vào nhá. An tọa, xì xụp rồi bàn chuyện phiếm. Quanh đi quẩn lại cũng là sự vụ triều đình mà dân đen ngóng cổ hóng hớt cả. Từ chuyện xưa đến chuyện nay, từ ta đến ngoại bang. Chán rồi chuyển qua chuyện "chứng". Được đâu một lúc bàn bên có một anh giai vào, thao thao bất tuyệt về cái Blackberry đục lỗ hơn triệu trước mặt các em gái. Rồi lại một chị đàn bà vào nhập hội. Dăm câu ba điều, nghe nhạc hiệu đoán chương trình, hóa ra toàn dân "chứng" với nhau cả. Hội bên đó mần cho VinaCapital, bàn bên này có kẻ phụng sự BVS (may là không phải mã BCS, kẻo ối người lại hiểu nhầm). Thị trường cứ lên xuống nhiều, mua bán nhiều chúng em được nhờ, bằng không thì treo niêu cả lũ.
Tuesday, December 8, 2009
Quick note
1. Mình chợt nhớ ra là đã đọc ở đâu đó một câu đại ý như thế này: "Những điều tốt đẹp đều cần phải có thời gian cả". Quả đúng như vậy, không thể quá vội vàng hoặc nói một cách hình ảnh hơn là không được "đốt cháy giai đoạn". Lại nhớ những ngày đọc về H trên diễn đàn MD, một vị chuyên gia khẳng định: "nó có thể tự mất đi nhưng thường chậm".
Hòa thượng nói với mình: mọi thứ đều có sinh có diệt, có căn nguyên, có hình thành rồi cũng có mất đi, vậy nên cứ yên tâm tiến bước. Hiện về trong tâm trí mình là nụ cười hiền hậu, cái dáng gù gù, là chất giọng Huế nhẹ nhàng dễ đi vào lòng người của cụ. Sẽ đến Huế, sẽ gặp lại vị cao tăng một ngày không xa.
2. Anh lại dạy cho mình thêm một bài học. Ngộ ra: Thời gian vừa rồi đắm quá. Phần đắm, phần sơ, hóa lại thành phần đuối. Cảm hứng từ đó mà vật vã cũng từ đó.
Nhân sinh quan của anh rõ là khác mọi người, người ta cứ nói anh cứ làm, giỏi ở chỗ chuyển hóa được cái nền và chỗ dựa thành điểm tựa để anh bật lên. Chữ mà anh hay dùng là "nhập nhoạm". Thời buổi này nó thế, "bôn" quá cũng chết mà buông" quá lại càng hỏng.
3. Học được thêm một ngữ: "gọi chị huệ" có nghĩa là "nôn mửa". Không rõ căn nguyên ở đâu, chỉ biết nó xuất hiện với tần suất lớn ở trong bài ký sự của các cụ U60 hành hương Tây Tạng.
Hòa thượng nói với mình: mọi thứ đều có sinh có diệt, có căn nguyên, có hình thành rồi cũng có mất đi, vậy nên cứ yên tâm tiến bước. Hiện về trong tâm trí mình là nụ cười hiền hậu, cái dáng gù gù, là chất giọng Huế nhẹ nhàng dễ đi vào lòng người của cụ. Sẽ đến Huế, sẽ gặp lại vị cao tăng một ngày không xa.
2. Anh lại dạy cho mình thêm một bài học. Ngộ ra: Thời gian vừa rồi đắm quá. Phần đắm, phần sơ, hóa lại thành phần đuối. Cảm hứng từ đó mà vật vã cũng từ đó.
Nhân sinh quan của anh rõ là khác mọi người, người ta cứ nói anh cứ làm, giỏi ở chỗ chuyển hóa được cái nền và chỗ dựa thành điểm tựa để anh bật lên. Chữ mà anh hay dùng là "nhập nhoạm". Thời buổi này nó thế, "bôn" quá cũng chết mà buông" quá lại càng hỏng.
3. Học được thêm một ngữ: "gọi chị huệ" có nghĩa là "nôn mửa". Không rõ căn nguyên ở đâu, chỉ biết nó xuất hiện với tần suất lớn ở trong bài ký sự của các cụ U60 hành hương Tây Tạng.
Hãy cứ cầu nguyện!
Dần có lại cảm giác đối với sự sống xung quanh. Tuy đầu óc chưa trở lại 100% như trước kia nhưng cũng là bước tiến so với thời kỳ trước. Vẫn còn đôi chút lo lắng về tình trạng của bản thân, chưa có một khẳng định chắc chắn, đang có khuynh hướng bỏ qua. Có lẽ nên phân tích một cách kỹ càng hơn các nguy cơ. Hãy cứ cầu nguyện đi vậy!
Subscribe to:
Comments (Atom)